Câu chuyện tuổi thơ --Lê Chí Anh (ST)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Câu chuyện tuổi thơ --Lê Chí Anh (ST)

Bài gửi by khúc khích cười on Mon Jul 18, 2011 12:43 am



Khi người ta không còn gì để hy vọng thì người ta sống bám víu vào kỷ niệm. Sau đây là một câu chuyện có thật, tôi chỉ viết lại, không thêm bớt, nếu có sự kiện nào giống với chuyện của ai đó, thì chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, cho tôi xin lỗi...

Tôi và em có cùng chung một tuổi thơ, cùng lớn lên nơi đồng bưng, ruộng rẫy, tôi là con trai nhưng tính tình mềm yếu, hay khóc hay giận hờn.Em thì ngược lại, có lẽ như ông bà thường nói: “mụ bà nắn lộn”, luôn ồn ào và mạnh mẽ.



Thuở nhỏ khi chơi chung, bọn trẻ cùng xóm chỉ muốn chơi với em, vì chỗ nào có em thì chỗ ấy ồn ào, náo nhiệt. Tôi thì chỉ biết lặng lẽ nhìn em chơi, dù ao ước muốn chơi cũng không dám, một là bản tính nhút nhát, lại ốm yếu, hai là có biết gì đâu mà chơi..., Dù có khi em cầm tay tôi kéo vào bảo cùng chơi, nhưng tôi bẽn lẽn, nở một nụ cười ngây ngô rồi lặng lẽ rút lui...Tôi nhớ lúc ấy thật vui, dù nghèo, nhưng có gì vẫn chia hai, dù một củ khoai sùng lượm mót, vẫn thấy ngon. Hai anh em thường ngồi dưới mái hiên hàng xóm, chia ngọt sẻ bùi. Lúc ấy thật vui, vì chỉ còn tôi và em, đó là thiên đường của tôi, cái thiên đường nhỏ bé, dưới mái hiên hàng xóm cùng chia nhau củ khoai sùng lượm mót. Có những chiều mưa, mây giăng đầy trời và gió lộng tứ bề, nhưng vẫn không thấy lạnh. Ôi cái tuổi thơ mới đẹp làm sao, dù nghèo. Tôi ốm o, đen nhẻm, khét nắng, hôi trâu (*) thèm đi học. Em như con chim nhỏ, ríu rít, ngày nào cũng hát đồng dao cùng bọn trẻ hàng xóm dưới sân đình làng. Cuộc sống cứ thế trôi đi, trôi đi...

Rồi cũng phải lớn lên, như cái cây ngọn cỏ. Tôi nghèo, vẫn lam lũ nơi đồng bãi, vất vả vì chén cơm manh áo. Em tốt nghiệp đại học ngành báo chí, trôi dạt chốn thị thành, nhưng vẫn nhớ về nhau. Không có gì để tặng, thì gửi tặng thơ; không có gì để cho, thì gửi một vầng trăng tuổi nhỏ, viết một câu thơ hay cũng chờ được khoe nhau, có một bản nhạc hay thì muốn được nghe chung, dù lâu lâu mới gặp, cả hai cùng thích bài "Quán bên đường" (*) vì nó giống hoàn cảnh của hai anh em, cứ mỗi lần buồn, tôi lại một mình nghe lại bài hát ấy, và nhớ đến em...

Giữa dòng đời trôi dạt, em chìm khuất trong cát bụi thị thành, tôi vẫn ngồi lại nơi đồng bưng ruộng rẫy, chiều chiều nhìn về chốn phồn hoa đèn đêm lấp lóa, và nhớ em, nhưng chẳng biết giờ em ở nơi nào. Ngày xưa một củ khoai sùng lượm mót cũng chia nhau, lớn lên nửa câu thơ làm dang dở cũng chờ nhau cùng viết, để rồi giờ này em mất hút đâu đó nơi cát bụi thị thành. Ngày xưa ngồi hàng giờ dưới mái hiên hàng xóm, mưa sụt sùi, buốt giá vẫn không thấy lạnh, kể cho nhau nghe bao nhiêu chuyện vẫn chưa thấy đủ. Bây giờ gặp lại nhau thì lặng im, nhìn nhau mà chẳng biết nói gì, không còn chuyện gì để nói sao em...? Ừ mà còn gì để mà nói, ngày xưa ta cùng chung một củ khoai sùng lượm mót, bây giờ ta còn chung điều gì? Không có gì chung, chỉ còn sự thờ ơ. Tôi hiểu ra rồi, khi người ta có đầy đủ cao lương mỹ vị nơi thị thành, thì làm sao còn nhớ củ khoai sùng lượm mót ngày xưa. Khi người ta viết được những vần thơ bay bổng được bao người ca tụng thì ai còn nhớ những câu thơ khét nắng hôi trâu dưới mái hiên hàng xóm thuở cơ hàn...
Bây giờ thì em đã nổi tiếng rồi, đã có thơ đăng báo, đã có những bài viết được nhiều người tìm đọc, thơ em viết được mọi người ca tụng, xướng họa, sẻ chia. Cũng giống như ngày xưa với những cuộc chơi ở đình làng, em ồn ào với trò chơi của mình, trong khi tôi lặng lẽ đứng nhìn và thèm muốn được chơi mà không thể. Bây giờ cũng vậy, đọc thơ em trên báo, tôi biết là mình chẳng còn em nữa, em đã thuộc về một thế giới khác, và tôi, tôi vẫn còn ngồi lại một mình với kỷ niệm ngày xưa. Thì thôi vậy, sông chia hai ngã, đời rẽ hai nơi, dù tôi ngồi lại với nỗi buồn của mình, vẫn chúc em được nhiều niềm vui với cuộc chơi có bao bè bạn mới, cũng giống như ngày xưa, em vẫn ồn ào khi em đến, còn tôi vẫn lặng lẽ nơi quê nghèo ngậm ngùi và lặng lẽ dõi theo bước em đi...

Tôi vẫn còn nhớ củ khoai sùng lượm mót năm xưa, vì khi người ta không còn hiện tại và tương lai thì đành bám víu vào quá khứ, tôi đang sống với những hoài niệm của đời mình, em biết không em?

Chiều xưa em lượm củ khoai
Khoai sùng nhưng vẫn chia hai đắng, bùi
Bên hiên hàng xóm ta ngồi
Mưa chiều sao vẫn ấm đôi mái đầu
"Anh còn khét nắng hôi trâu! (*)
Em còn thèm hát đồng dao ngoài đình"
Trời làm hai ngã lênh đênh
Trôi về hai phía gập ghềnh em ơi
Giờ anh lận đận cuối trời
Giờ em giữa phố đêm vui ánh đèn
Bao giờ về lại lối quen
Bao giờ về lại mái hiên năm nào
Tìm em giờ biết tìm đâu
Nhớ em viết vội vài câu, ngậm ngùi!
Khoai sùng, giờ một anh thôi
Còn ai mong được chia đôi nỗi buồn!

mời nghe "Quán bên đường"

http://youtu.be/UqYggjrgN9A


(*) một câu trong bài hát “Quán bên đường” của Phạm Duy, thơ Minh Phẩm.

...Tôi và em có chung một tuổi thơ, một tuổi thơ thật đẹp, với tôi thì quãng thời gian ấy không gì có thể đánh đổi được, dù sau này có trải qua bao nhiêu cung bậc của đời người, tôi vẫn không quên kỷ niệm thời thơ ấu, đó là thiên đường của tôi, thiên đường tuổi nhỏ... Ở cái quê nghèo heo hút ấy, như mọi miền quê của đồng bưng Nam bộ, tôi và em đã cùng lớn lên, vô tư như nắng và gió của trời, như cỏ dại ngoài ruộng rẫy, không một chút âu lo và toan tính, mà thật ra có gì để mà âu lo vì lúc ấy chúng tôi là “con thượng đế” và cũng chẳng có gì mà toan tính, tất cả là của chúng tôi, "kho trời chung mà vô tận của mình riêng"... (*)

Nhà em ở cách nhà tôi không xa lắm, ngoài những giờ ồn ào ngoài đình với bọn trẻ trong xóm thì tôi và em cùng chơi với nhau, thì cũng chỉ là những trò chơi tuổi nhỏ với những vỏ sò vỏ ốc, cái lá cái hoa, những lúc ấy sao tôi lại thích cái nhẹ nhàng hiền dịu của em đến thế, em không còn ồn ào, mạnh mẽ như khi chơi những trò chơi với bọn trẻ ngoài đình. Em có mặt ở đâu, thì ở đó em làm chủ cuộc chơi; nhưng với tôi lại khác, em rất nhẹ nhàng hiền dịu, em biết tính tôi dễ khóc, dễ giận hờn, nên thường nhường tôi phần hơn...



Hai đứa chúng tôi lặng lẽ chơi với nhau dưới chái hiên đầu hồi, những trò chơi do em bày ra, đủ thứ trò. Tôi thấy em thật hay, ngày nào cũng có trò chơi mới. Tôi thì em bảo gì làm nấy, thụ động, đôi khi bị em trách vì làm sai một điều gì đó, chỉ biết nở một nụ cười ngây ngô... Có một trò chơi mà tôi không bao giờ quên... Một hôm em bày cho tôi trò chơi kéo rượu (có lẽ vì nhà em kéo rượu chăng, sau này tôi biết là mẹ em kéo rượu rất ngon...), thế là tôi phải chạy đi tìm những cái lon nho nhỏ, tìm những cái chậu bé tí, nhóm bếp bằng những hòn gạch con con. Chúng tôi nhóm những cái bếp đồ chơi dưới mái hiên, cũng có lửa củi, có bày hàng có bán buôn, nhưng quan trọng nhất là có những nụ cười giòn tan không dứt khi em thấy tôi ngượng nghịu khi chơi hoặc làm sai ý của em. Kỷ niệm vui nhất mà tôi nhớ là chúng tôi cùng uống rượu, những giọt rượu đầu tiên mà tôi và em cùng nấu ra. Ôi cái giọt rượu tưởng tượng của trò chơi trẻ thơ sao mà ngon đến vậy, tôi làm sao quên được câu hỏi của em khi cùng nhau chia cái chung rượu đầu tiên: "Nè, thấy mặt tao có đỏ không?" Dù chẳng thấy gì, tôi vẫn ấp úng... "đỏ lòm!" Em thì nói: "Còn mày thì xanh lét...!" Em có thói quen là mày tao tuốt luốt với bọn trẻ hàng xóm, không trừ một ai, kể cả tôi. Thế rồi cả hai ôm nhau cười rũ rượi, em nói say thì phải ngủ và thế là cả hai cùng giả vờ say nằm xuống đánh một giấc ngon lành bên cái lò rượu vừa nấu xong cho đến khi mẹ gọi lúc cơm chiều...

Vậy đó, chúng tôi lớn lên bên nhau bằng những trò chơi, vô tư như cái cây, ngọn cỏ. Có biết bao nhiêu trò chơi em bày cho tôi, có biết bao vui buồn đã trôi qua dưới cái mái hiên tuổi nhỏ, nhưng tôi chỉ thích và nhớ nhất là trò chơi nấu rượu, làm sao tôi có thể quên được nụ cười khanh khách của em khi nhìn vào mắt tôi sau khi em cho tôi uống chung rượu của trò chơi tuổi nhỏ. Bây giờ làm sao còn tìm lại được chung rượu ấy nhỉ, có tiền cũng không mua được, để tôi nhấp thử xem, nó có mùi vị ra sao mà lại có thể làm con người sung sướng , hạnh phúc đến thế, cười vui đến thế dù cái nghèo và vất vả, thiếu thốn vây quanh. Nhưng làm sao mà tìm ra được, cái chung rượu ngày xưa, giờ đã thành kỷ niệm, mà kỷ niệm thì khác nhau lắm đối với mỗi con người. khi người ta có bao nhiêu điều còn chờ đợi ở hiện tại và tương lai thì có khi chẳng cần gì ở kỷ niệm, nó là 1 khoảng trống cần được quên đi, như một vướng víu cần được rũ bỏ, không cần thiết trong mớ hành trang của đời người... Còn tôi, tôi vẫn sống với kỷ niệm của mình, vì đó là tất cả những gì tôi có về em và nó thật sự thuộc về tôi!...

Trên con đường thiên lý của cuộc đời mình, em đã trải qua bao nhiêu cuộc vui? Em đã uống bao nhiêu rượu của cuộc đời? Những thứ rượu quí được bày ra cho những cuộc vui vương giả, những trò chơi quí tộc của xã hội thượng lưu, không biết lúc ấy em còn nhớ gì tôi, thằng bạn ở cái xóm nghèo heo hút năm xưa đã cùng uống với nhau những giọt rượu mà chẳng bao giờ có thể tìm lại được giữa cuộc đời này... Ở những cuộc vui đó, khi mềm môi với những chung rượu vương giả, em còn nhớ gì tôi không?

Tôi định kết thúc ở đây, nhưng bỗng chợt nhớ lại một bài thơ của Nguyễn Bính, bài "Hoa và rượu", bài thơ mà ngày xưa tôi và em đã từng đọc chung biết bao lần trong những chiều mưa bó gối dưới hàng hiên, bài thơ sao giống câu chuyện của tôi và em đến thế, Nguyễn Bính viết hộ tôi chăng? Thì thôi vậy, không có gì để tặng nhau thì gửi tặng thơ... gửi em bài "Hoa và rượu", em hãy đọc lại và nhớ tôi nhé, dù một chút thôi cũng được, giữa những cuộc vui của đời em, nhớ nhé, người em tuổi nhỏ của tôi ơi!

LÊ CHÍ ANH
(Long An 13-7-2011)


Hoa và rượu


Thấy rét u tôi bọc lại mền,
Cô hàng cất rượu ủ thêm men,
Mẹ cha mất sớm còn em nhỏ,
Say cả tư mùa cho khách quen.

Em nhỏ là Nhi, bạn nhỏ tôi,
Suốt ngày hai đứa nhẩn nha chơi.
Chị Nhi bán rượu đôi chiều chợ,
Vẫn nhớ mua quà cho cả đôi.

Hai đứa thường nhân buổi vắng nhà,
Người ta bắt chước chị người ta!
Ra vườn nhặt những hoa cam rụng,
Về bỏ đầy nồi cất nước hoa.

Nước hoa tuy chẳng thơm là mấy,
Hai đứa bôi đầy cả tóc nhau.
Hí hửng bảo nhau: "Thơm đấy chứ,
Nước hoa ngoài tỉnh thấm vào đâu!"

Môt tối nhà Nhi có giỗ thầy,
Chị Nhi cho uống rượu cay cay,
Chừng đâu chén nhỏ làm hai đứa
Mặt đỏ lên rồi chếnh choáng say.

Hai đứa ôm nhau đánh giấc dài,
Bất đồ ngủ đến sáng ngày mai.
Chị Nhi cứ chế làm sao ấy,
Hai đứa nhìn nhau ngớ ngẩn cười.

Chị Nhi thường nói với u tôi:
-"Hai đứa, thưa bà, đến đẹp đôi!"
U tôi cười đáp ngay như thật:
-"Tôi có nàng dâu giúp đỡ rồi!"

Thuở ấy làm sao thật thái bình,
Trai hiền bạn với gái đồng trinh.
Đời say men rượu thơm hoa rụng,
Tràn những thơ ngây, ngập cảm tình.

Ấy thế mà rồi cách biệt nhau,
Nhà Nhi không biết chuyển đi đâu.
Mình tôi giời bắt làm thi sĩ,
Mẹ mất khi chưa bạc mái đầu.

Bỏ lại vườn cam, bỏ mái gianh,
Tôi đi dan díu với kinh thành.
Hoa thơm mơ mãi vườn tiên giới,
Chuốc mãi men say rượu ái tình.

Rượu ái tình kia thành thuốc độc,
Vườn trần theo bướm phấn hương bay.
Đời tôi sa mạc, ôi sa mạc,
Hoa hết thơm rồi rượu hết say.

Trăm sầu nghìn tủi mình tôi chịu,
Ba bốn năm rồi năm sáu năm.
Khóc vụng mỗi lần tôi nhớ lại,
Men nồng gạo nếp nước hoa cam.

Xa lắm rồi Nhi! Muộn lắm rồi,
Bẽ bàng lắm lắm nữa Nhi ơi!
Từ ngày Nhi bỏ nơi làng cũ,
Mộng ngát duyên lành cũng bỏ tôi.

Chắc ở nơi nào dưới mái tranh,
Chị em Nhi vẫn sống yên lành.
Chị Nhi cất rượu cho Nhi bán,
Hồn vẫn trong và mộng vẫn trinh.

Ngày xưa còn bé Nhi còn đẹp,
Huống nữa giờ Nhi đã đến thì.
Tháng tháng mươi mười lăm buổi chợ,
Cho người thiên hạ phải say Nhi.

Xóm chị em Nhi ở mấy nhà?
Bến đò đông vắng? Chợ gần xa?
Nhà Nhi thuê có vườn không nhỉ?
Vườn có trồng cam có nở hoa?

Mơ tưởng vu vơ lòng dối lòng,
Thực ra có phải thế này không.
Chị Nhi đã lấy chồng năm trước,
Nhi đến năm sau lại lấy chồng?

Ước gì trên bước đường lưu lạc,
Một buổi chiều nào lạnh gió mưa,
Gõ cửa nhà ai xin ngủ trọ,
Giật mình tôi thấy tiếng Nhi thưa.

Ngồi bên lò rượu đêm hôm đó,
Nhi rót đưa tôi nước rượu đầu.
Nhắc lại ngày xưa mà thẹn lại,
Ngậm ngùi hai đứa uống chung nhau.

Tôi kể: "U tôi đã mất rồi,
Cửa nhà còn có một mình tôi..."
Nhi rằng:"Ngày trước u thường nói
Hai đứa mình trông đến đẹp đôi..."

"Chị em mới lấy chồng năm trước,
Chồng chị trồng cam ở mé sông.
Em ở mình đây nhà trống trải,
Trăng vàng đầy ngõ gió mênh mông..."

Như truyện Tương Như và Trác Thị
Đưa nhau về ở đất Lâm Cùng
Vườn xuân trắng xóa hoa cam rụng.
Tôi với em Nhi kết vợ chồng.

Rượu cất kỳ ngon, men ủ khéo,
Say người thiên hạ lại say nhau.
Chiều chiều hai đứa sang thăm chị,
Chồng hái hoa cho vợ giắt đầu.

Chao ôi! Là mộng hay là thực?
Là thực hay là mộng bấy lâu?
Hai đứa sống bằng hoa với rượu,
Sống vào trời đất, sống cho nhau.

Nhưng mộng mà thôi, mộng mất thôi,
Hoa thừa rượu ế, ấy tình tôi.
Xa rồi vườn cũ hoa cam rụng,
Gặp lại nhau chi muộn lắm rồi.

Nguyễn Bính

(*) thơ Cao Bá Quát




khúc khích cười

Tổng số bài gửi: 270
Join date: 21/12/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết